Chuùng ta hoïc Phaät phaûi laáy thaønh toái Chaùnh Giaùc
Laøm muïc tieâu hoïc taäp

kinhphatthuyet.vn

TỔ HUỆ VIỄN VỚI PHÁP MÔN TỊNH ĐỘ - TẬP NĂM - PHƯƠNG PHÁP CĂN BẢN CỦA NGƯỜI TU TỊNH ĐỘ

TỔ HUỆ VIỄN

VỚI PHÁP MÔN TỊNH ĐỘ

Kết tập: Đệ tử Đại Sư Huệ Viễn
 

TẬP NĂM

PHƯƠNG PHÁP CĂN BẢN

CỦA NGƯỜI TU TỊNH ĐỘ
 

Theo phương pháp truyền thống, Tu Tịnh Độ phải có lòng tin sâu, nguyện thiết và hành thâm.

Người Tu Tịnh Độ đầu tiên phải có lòng tin vào pháp môn, tin vào khả năng tiếp dẫn của Phật A Di Đà. Và điều tất yếu chính là tin vào khả năng Vãng Sanh nơi chính mình.

Ngài Thân Loan nói: Bản nguyện Di Đà không phân biệt người già, trẻ, kẻ thiện, ác. Phải biết tín tâm là cội gốc. Mục đích của bản nguyện Di Đà là cứu vớt chúng sanh tội ác sâu nặng, phiền não lẫy lừng.

Nếu như tin bản nguyện Phật thì không cần thiện hạnh khác. Không có thiện hạnh nào hơn Niệm Phật. Chẳng cần sợ ác hạnh vì nó không ngăn ngại được bản nguyện Di Đà, làm trở ngại chúng sanh ác hạnh Vãng Sanh.

Thán Dị Sao - Cư Sĩ Định Huệ dịch.

Hai là nguyện: Bởi không có nguyện, thì không thể nhất tâm hướng về mục đích. Cho nên nguyện là để tâm được chuyên nhất trong việc hành trì và đem tất cả tâm lực hướng về mục đích của mình đang mong muốn.

Nguyện được xem như  là một ước mơ mà mình luôn nuôi dưỡng nên quyết lòng thực hiện cho được hoàn thành. Vì vậy Kinh Hoa Nghiêm nói tín vi công đức mẫu, lòng tin là mẹ sinh ra các công đức.

Ba là hạnh: Hạnh tức là thực hành.

Đứng về mặt thực hành thì Tịnh Độ Tông có bốn phương pháp thực hành căn bản: Thật tướng Niệm Phật tức là nhập vào đệ nhất nghĩa tâm, niệm tánh bản lai của chính mình hay nói khác hơn đó chính là niệm về tự tánh Di Đà. Đây là phương pháp hành trì của bậc thượng căn thượng trí.

Quán tưởng Niệm Phật: Dựa vào Kinh Quán Vô Lượng Thọ, quán tưởng y báo và chánh báo nơi cõi Cực Lạc. Trong Kinh này có dạy mười sáu pháp quán, nếu quán tưởng được thuần thục thì lúc nhắm hay mở mắt hành giả đều thấy cảnh Cực Lạc hiện tiền.

Quán tượng Niệm Phật: Dùng tâm lực chuyên chú vào kim thân của Phật A Di Đà, quán sát kỹ càng từng tướng tốt của Phật, ghi nhận từng nét một cách kỹ càng. Quán tưởng như vậy cho đến khi thuần thục, thì dù lúc nhắm mắt hay mở mắt đều thấy rõ hình tượng của Phật luôn hiện tiền trước mắt.

Trì danh Niệm Phật: Đây là phương pháp hành trì thông dụng của hầu hết những người Tu Tịnh Độ. Chỉ dùng miệng niệm hay niệm thầm bốn chữ A Di Đà Phật hoặc sáu chữ Nam Mô A Di Đà Phật. Đem tâm chuyên chú trì niệm hồng danh của Phật lần lần tâm được lắng yên tỏ sáng, dễ dàng được nhất tâm. Riêng trì danh Niệm Phật là phương pháp đặc trưng cho Tông Tịnh Độ.

Trong quyển Niệm Phật Thập Yếu, Hoà Thượng Thiền Tâm có trình bày Mười Phương thức trì danh Niệm Phật như sau:

1. Phản văn trì danh.

2. Sổ châu trì danh.

3. Tuỳ tức trì danh.

4. Truy đảnh trì danh.

5. Giác chiếu trì danh.

6. Lễ bái trì danh.

7. Ký thập trì danh.

8. Liên Hoa trì danh.

9. Quang trung trì danh.

10. Quán Phật trì danh.

Hoà Thượng cho rằng: Trì danh Niệm Phật gồm khắp ba căn, thượng, trung, hạ, lại đắc hiệu mau lẹ, ai cũng có thể thực hành. Trì danh nếu tinh thành sẽ có cảm cách, hiện tiền thấy ngay chánh báo y báo cõi Cực Lạc, tỏ ngộ bản tâm, đời nay dù chưa chứng thực tướng, sau khi Vãng Sanh cũng quyết được chứng.

Nhưng một điều chúng ta cần để ý: Trong Kinh A Di Đà Đức Phật dạy khi lâm chung nếu muốn được Vãng Sanh thì tâm bất tham luyến, ý bất điên đảo. Như vậy, nếu hàng ngày Tu Tịnh Độ, miệng Niệm Phật và đọc các bài nguyện về Cực Lạc theo thời khoá hàng đêm thì chưa chắc gì chúng ta được Vãng Sanh.

Bởi vì chúng ta niệm bằng miệng, hành trì theo thời khoá một cách siêng năng, nhưng tâm không có muốn xa lìa các bám chấp về tiền tài, sự sản, tình cảm … thì lúc lâm chung cũng khó bề mà được Vãng Sanh.

Do đó, hai vấn đề vô cùng thiết yếu trong lúc hành trì của người Tu Tịnh Độ, đó là tâm hân và yểm. Hân là ham muốn, yễm là chán ghét. Nghĩa là người hành trì theo Pháp Môn Tịnh Độ thì phải có tâm chán cõi Ta Bà ham về Tịnh Độ.

Nếu hàng ngày luôn có tâm chán Ta Bà ham về Tịnh Độ một cách thắm thiết, một ngày nào đó thuần thục trong việc quán chiếu và hành trì, thì khi lâm chung chắc chắn sẽ được Vãng Sanh, sẽ được Phật Di Đà và Chư Thánh Chúng tiếp dẫn Vãng Sanh về Cực Lạc. 

Vì lẽ đó, Hoà Thượng Trí Tịnh có bút hiệu là Hân Tịnh ham thích về Cõi Tịnh, để nói lên cái cốt tuỷ Tu Tịnh Độ của Ngài.

Ngài có làm bài thơ nói lên tâm huyết Tu Tịnh Độ:

Nhớ đến Tây Phương giọt lệ tràn

Ta Bà đau khổ lắm thương tang

Người ơi xin hãy suy hơn thiệt

Niệm Phật mau đi, kẻo lỡ làng.

Đây là những phương pháp quán chiếu và hành trì thiết yếu của người chuyên Tu Tịnh Độ. Chỉ cần thực hiện những điều cốt tuỷ này chúng ta sẽ đạt lợi ích lớn, sẽ rút ngắn lại khoảng cách con đường về Cực Lạc.

***