Chuùng ta hoïc Phaät phaûi laáy thaønh toái Chaùnh Giaùc
Laøm muïc tieâu hoïc taäp

kinhphatthuyet.vn

LUẬN THIỀN TỊNH SONG TU CỦA NGÀI VĨNH MINH DIÊN THỌ - TẬP BA - DUY TÂM TỊNH ĐỘ VÀ CHÁNH NHÂN VÃNG SANH

LUẬN THIỀN TỊNH SONG TU

CỦA NGÀI VĨNH MINH DIÊN THỌ

Giảng giải: Đại Sư Vĩnh Minh Diên Thọ
 

TẬP BA

DUY TÂM TỊNH ĐỘ VÀ

CHÁNH NHÂN VÃNG SANH
 

Tất cả lý sự của Ngài Diên Thọ vốn đều trong một tâm, tức bắt nguồn từ tâm chân thật của chân như quán. Lại tâm như người thợ vẽ, vẽ tất cả muôn vật, đây chính là quán tâm thức, bắt nguồn từ tâm duyên lự. Trong đó thể tâm chân thật chính là cửa chân như, tâm duyên lự tức cửa sanh diệt, song thể chính là dụng, dụng chẳng lìa thể.

Tức dụng là thể, thể không lìa dụng, tức chỉ một tâm, tâm này bình đẳng thì pháp giới thản nhiên. Tâm này biến dịch thì ngàn sai tranh khởi. Tâm này có thể thành Phật, hay thành chúng sanh. Tâm này cũng làm nên Thiên Đường cũng tạo địa ngục, ngoài tâm không có một pháp. Cho nên Tịnh Độ là do tâm.

Đối với pháp yếu Tịnh Độ là duy tâm, mà môn sinh Thiền Tông ngộ nhận không có Tây Phương. Kỳ thật Di Đà Tịnh Độ cầu nguyện vãng sanh chẳng cần xả bỏ Thế giới này mà cầu Tây Phương, là còn có ý niệm bỏ, lấy, cho rằng ngoài tâm có pháp thật, thì trái với nguyên lý duy tâm.

Cho nên Thập Nghi Luận của Thiên Thai nói rằng: Người trí sanh Tịnh Độ, mà đạt được thật thể sanh không thể đắc, đây mới chính là chân thật của vô sanh. Người vô minh do sanh trói buộc, nghe sanh hiểu là sanh, nghe vô sanh hiểu là vô sanh, cần phải biết sanh tức vô sanh, vô sanh tức sanh.

Lại ở trong Luận Quần Nghi nói rằng: Tuy biết trong Kinh nói, quốc độ của Chư Phật và chúng sanh đều không, mà thường tu Tịnh Độ để giáo hóa chúng sanh. Viên thành thật chỉ nói vô tướng giáo, lấy cứu cánh không để phá biến kế sở chấp, tin tất cả pháp đều là y tha khởi của nhân duyên sanh.

Như người thâm tín nhân quả mới rõ được nghĩa duyên sanh vô sanh. Nếu tín lực chưa đủ, tâm tán loạn, dao động, quán hành còn yếu, thì phải tu Tịnh Độ, cầu nguyện vãng sanh.

Luận Khởi Tín khuyên tu chỉ quán nói rằng: Nếu tâm tánh khiếp nhược, sợ tín tâm khó thành tựu thì nên chuyên niệm Di Đà, cầu sanh Thế Giới Tây Phương Cực Lạc.

Luận vãng sanh cũng dạy rằng: Sanh đến quốc độ đó rồi, nên phát thệ nguyên trở lại sanh tử để cứu giúp nỗi khổ chúng sanh. Chỉ cần vãng sanh Tịnh Độ là thuộc tư lợi, nên biết lợi tha mới là tông yếu của Tịnh Độ. Nhân sanh Tịnh Độ, Ngài Diên Thọ lấy trì giới, Tọa Thiền làm nhân của thượng phẩm hành đạo và niệm Phật là nhân hạ phẩm, trung phẩm.

Vạn thiện đồng quy tập, quyển hai, nói rằng: Phẩm thứ chín hành theo định tâm, chuyên tâm là trung sanh, còn như định tâm tu chỉ quán, thì được thượng phẩm vãng sanh.

Chỉ chuyên tâm niệm danh hiệu Đức Phật, nhờ các duyên thiện trợ giúp, phát nguyện hồi hướng vãng sanh, đấy là hạ phẩm vãng sanh. Lại thọ Bồ Tát giới, trong chín phẩm, người thượng căn thọ giới tu thiền còn trung và hạ căn thì hành đạo niệm Phật.

Về việc trì giới, trong Vạn Thiện Đồng Quy Tập, quyển hai, nói: Thiền Tông rất coi nhẹ giới luật, không biết rằng thọ giới Bồ Tát, phát bồ đề tâm tín thọ đại thừa, dù bị phá giới, niệm Phật sám hối cũng được vãng sanh.

Nếu thọ giới mà tạo nghiệp ác, nhờ sức trì giới ở quá khứ, tìm hiểu đại thừa, thiện căn đầy đủ, lúc lâm chúng niệm Phật, gặp thiện hữu khai thị, dù nghiệp thiện nhẹ, nghiệp ác nặng, nhưng nhờ lấy giới Bồ Tát làm điều kiện tất yếu nên vãng sanh.

Cho nên phát bồ đề tâm là chánh nhân để vãng sanh Tịnh Độ. Lại từng khuyên mọi người lớn tiếng niệm Phật và dạy mười niệm được vãng sanh, một tiếng niệm Phật, tội diệt hà sa.

Kinh Pháp Hoa nói: Nếu người nào tâm tán loạn, mà thường đến Chùa Tháp một lần xưng Nam Mô Phật, đều được thành Phật đạo.

Kinh A Di Đà nói rằng: Nếu người nào từng niệm danh hiệu Đức Phật, thì được tất cả Chư Phật thường hộ niệm.

Kinh Bảo Tích dạy rằng: Lớn tiếng niệm Phật thì ma quân tiêu tan.

Kinh Nghiệp báo sai biệt nói: Lớn tiếng niệm Phật, được mười thứ công đức. Lại niệm Phật có ngồi niệm, đi niệm. Ngồi niệm như thuyền đi ngược dòng nước, đi niệm như thuyền đi xuôi chiều gió, ngồi niệm có thể diệt trừ tội trong tám mươi ức kiếp.

Nếu những ai đảnh lễ năm vốc sát đất, cung kính niệm Phật mười tiếng thập niệm, dù một đời ác nghiệp nặng khi lâm chung niệm mười niệm, tội diệt được sanh Tịnh Độ.

Dẫn Kinh Na Tiên Tỳ Kheo chứng minh: Như đá ném xuống nước thì chìm, nhưng đá được đặt ở trên thuyền tuy cả trăm viên cũng không làm sao chìm được. Cho nên người tạo tội nhưng do công đức niệm Phật khỏi rơi vào địa ngục.

Trí độ luận nói rằng: Khi lâm chung, nếu tâm lực mạnh hơn nghiệp lực cả đời mình làm, dù là chút thời gian ít ỏi mà tâm lực mạnh thì thắng nghiệp lực, như đốm lửa tuy nhỏ cũng có thể lan tỏa rộng lớn. Do đó khi lâm chung tâm quyết định mạnh mẽ thì hơn cả nghiệp lực làm cả trăm năm. Đây là luận chứng của pháp môn mười niệm khi lâm chung.

Ngài Diên Thọ lại khuyên khi lễ trà tỳ thì nên cố gắng dõng mãnh hành trì niệm Phật. Vì có sanh nên có diệt, sau khi tâm chí thành quy y Tam Bảo, lúc xả thân là xả thể vô thường đắc thể Kim Cang, bỏ thân dễ hủy hoại được thân kiên cố.

Rộng dẫn ở Kinh Luận, nêu lên sự tích các bậc đại đức xưa nay, ra đi để lại nhục thân làm chứng tích cho đời. Nếu ai tiếc thân mạng, sau khi lâm chung lại làm thế tục dập dìu trong sanh tử.

Vả lại Phật Pháp trọng hành trì, không trọng biện ngôn, nói nhiều không bằng làm ít, nghĩa là chú trọng thực tiễn hành trì. Tóm lại Ngài Diên Thọ chú trọng thực tiễn dốc sức hành trì, đương thời Thiền Tông chỉ có ngồi thiền, học trò Thiền Tông thường chấp trước danh và tướng pháp hữu vi, điều này tăng thêm hư danh.

Cho nên mục tiêu, tiêu chuẩn lý s song tu được ca ngợi, trọn đời chẳng trễ nãi, tự tu một trăm lẻ tám việc niệm Phật một trăm lẻ tám biến, đặc biệt thâm tín vãng sanh Tịnh Độ, một ngày niệm mười vạn danh hiệu Đức Phật, thực tiễn đã khích lệ tinh thần.

Dựa vào giáo chỉ chủ trương sự lý song tu của Thiên Thai, Hoa Nghiêm, Khởi Tín, phối hợp cả hai Tông Giáo và Thiền đương thời để cứu vãn tệ đoan của hai Tông Thiền và Giáo.

Do ảnh hưởng sự kết hợp thiền học và niệm Phật của Đại Sư Tuệ Nhật, lý sự song tu, tức bao hàm có cả ý nghĩa tung Kinh Vạn Thiện. Muốn hồi hướng nguyện sanh Tịnh Độ, đặc biệt phải chú trọng niệm Phật là Chánh Nhân, để cho tất cả trung và hạ căn đều vãng sanh Tây Phương. Ngài Diên Thọ dã từng Tham Thiền, niệm Phật Tứ liệu giản kệ, làm tiêu chuẩn cho Thiền, Tịnh song tu.

Tứ liệu giản kệ nói rằng: Có Thiền không Tịnh mười người hết chín người sai đường, nếu âm cảnh hiện ra, thoáng chốc họ sẽ rơi vào đó.

Không Thiền có Tịnh, vạn người tu vạn người vãng sanh, được thấy Phật Di Đà, sao không chịu khai ngộ?

Có Thiền mà thêm Tịnh giống như hổ mọc thêm sừng, đời hiện tại làm thầy mọi người, tương lai làm Phật, làm Tổ. Không Thiền không Tịnh Độ, như kẻ không nhà, muôn đời vạn kiếp không có người để nương tựa.

Câu thứ ba nói: Có Thiền có Tịnh Độ, tức Thiền Tịnh song tu, giống như hổ mọc thêm sừng là lý tưởng hóa để chính mình tu pháp môn này. 

Câu thứ nhất nói có Thiền không Tịnh Độ, đương thời chỉ cho tất cả môn đồ của Thiền Tông, mười người tu thiền thì chín người rơi vào đường ma.

Câu thứ hai nói không Thiền có Tịnh Độ, chỉ cho tất cả những ai có căn cơ trung và hạ, tất cả vạn người tu không một ai lầm đường lạc bước, được thân cận Phật Di Đà, tự mình thoát ly sanh tử. Có thể khẳng định rằng Ngài Diên Thọ là bậc lợi căn thượng trí, cho nên mới kết hợp Thiền, Tịnh song tu.

Người hạ trí độn căn chuyên tâm niệm Phật mong sanh được Tịnh Độ, lo gì không khai ngộ?

Đây là giáo hóa đồng điệu với chủ trương của Đại Sư Thiện Đạo. Soạn giả dựa theo giáo lý sử Tịnh Độ Trung Quốc và Thiền Học tư tưởng sử.

***